45 năm, nhớ một bản đàn ..
Các báo mấy tuần qua đưa tin
nhạc sĩ Khánh Băng mất hôm mùng một
Tết, đầu năm Ất Dậu vừa rồi. Cứ mỗi lần có ai nhắc đến người nhạc sĩ này th́ tôi
nhớ đến hai bài hát của ông:”Vọng ngày xanh”, một thời nổi tiếng qua giọng
hát của nữ ca sĩ Bạch Tuyết, và bài “Trăng Vũng Tàu” mà xưa kia tôi chỉ nghe một
đôi lần trên Đài Phát Thanh Quốc Gia. Tôi nhớ đến bài “Trăng Vũng Tàu”
trước hết v́ phát xuất từ những kỷ niệm riêng của thời c̣n nhỏ với thành phố
Vũng Tàu; hễ bao giờ có ai nhắc đến chữ “biển” hoặc có đi đến bât kỳ một
bờ biển nào là tôi lại nhớ đến Vũng Tàu. Mà sau này có dịp đọc ít ḍng về thân
thế của nhạc sĩ Khánh Băng th́ tôi mới biết là ông sinh ra ở Vũng Tàu năm 1935.
Như vậy là ông hơn tôi khoảng một “giáp”. Tôi nhớ đến bài “Trăng Vũng Tàu”
của Khánh Băng là bởi bản nhạc đó có âm hưởng của nhạc Hạ-uy-di; mà ngày c̣n trẻ
khi tập đàn guitare th́ tôi xử dụng cả guitare thường lẫn “guitare Hawaienne”.
Nhưng tôi nhớ đến ông Khánh Băng nhiều hơn hết – tôi không từng quen biết ông-
là qua một bản đàn, bài “A certain smile” ! Đầu đuôi như sau:
Thời cuối thập niên 50, phong trào tổ chức “Bals de famille” (“Dạ Vũ Gia Đ́nh”)
bắt đầu rộ lên ở Sài-g̣n; phần lớn là do các cô các cậu học sinh tổ chức tại nhà
bố mẹ. Chỉ có một cái phiền: Cô cậu nào mà bố mẹ khá giả một chút, có nhà cửa
rộng răi một chút th́ may ra c̣n tổ chức đuợc các cuộc “nhảy đầm tại gia” nọ,
c̣n bằng không th́ cũng khó ! Mà của đáng tôi, cho dù là cỡ “biệt thự” (“Villa”)
đi nữa th́ ở Sài-g̣n ngày đó, có là biệt thự cỡ lớn nhất th́ pḥng khách cũng
chỉ chưa đuợc khỏang bốn năm chục người đă là hết mức; c̣n nếu thuộc lọai
“lầu đúc”, hai tầng, th́ pḥng khách ở tầng dưới cũng chỉ chứa đuợc chừng
vài chục người chen chúc nhau như cá hộp, kể cả “ban nhạc bỏ túi” chừng dăm ba
người, hoặc thường th́ là người ta khiêu vũ từ nhạc ở máy quay đĩa. Mà giá như
âm thanh đuợc như dàn âm thanh lọai “Bose” ngày nay th́ c̣n nói mà làm ǵ. (Một
nước nghèo mà học thói ăn chơi theo kiểu các nước giàu có ở phương Tây th́ nó là
như thế) !
Vậy th́ một đêm nọ, tôi ngày ấy khỏang mười tám tuổi, tôi tham dự một buổi
“khiêu vũ gia đ́nh” tại nhà một anh bạn ở đuờng Phan Đ́nh Phùng. Địa điểm là một
căn “lầu đúc”.
Đám trẻ chen chúc nhau trong một căn pḥng với một “ban nhạc bỏ túi” gồm không
quá năm người, với tôi đàn guitare và hát hỏng “phụ diễn” nữa là sáu ! Một
nửa chen chúc nhau ở bên trong, c̣n một nửa th́ kéo nhau ra ng̣ai sân
chuyện tṛ linh tinh. Khỏang khuya khuya, tôi đứng phía ng̣ai cổng với mấy tay
bạn khác chuyện tṛ cười cợt với nhau th́ trên đuờng Phan Đ́nh Phùng lúc bấy giờ
đă vắng hoe chợt thấy một nhóm đàn ông con trai gồm bốn người đang đi lững thững
ngang qua đấy. Nghe tiếng nhạc xập x́nh từ bên trong vọng ra th́ bốn người ấy
dừng lại. Một cậu trong bọn tôi nói:”A ! Nhạc Sĩ Khánh Băng tụi mày ơi” ! Cậu ta
bước ra đuờng chào hỏi người mà cậu ta nhận diện ra là “nhạc sĩ Khánh Băng”. Hai
bên to nhỏ cái ǵ đấy với nhau, và thề là đám bốn người lạ mặt kia cùng kéo vào
bên trong. Anh bạn của tôi chờ cho xong một điệu nhạc khiêu vũ, cầm lấy “micro”
nói với mọi người:”Chúng ta vừa có nhạc sĩ Khánh Băng bước vào đây; xin mời nhạc
sĩ solo một bải cho mọi người cùng nghe”! Anh Khánh Băng giơ tay chào mọi người,
nhận cây ghi-ta điện từ tay anh chàng xử dụng ghi-ta điện của “ban nhạc bỏ túi”
và ngồi xuống cái ghế mà một cậu kéo lại gần để anh ngồi. Thấy cây ghi-ta của
tôi dựng dọc theo bờ tường, Khánh Băng nh́n quanh hỏi khẽ:”Ai đàn ghi-ta vậy ?”
Tôi nói:”Em đây !” Anh hỏi:”Cậu có thuộc bài “A certain smile” ? Tôi hỏi:”Bài mà
Johnny Mathis vẫn hát ?” Khánh Băng đáp:”Nó đấy !” Anh tiếp: “Tôi sẽ đàn ton Sol
; cậu phụ họa đuợc đến đâu th́ cứ thế mà phụ họa; cho có vừa điện vừa tiếng
ghi-ta thường”. Tôi nghe mà lúng túng; ḿnh chỉ chơi ghi-ta theo dạng “amateur”
th́ làm sao mà dám “phụ họa” cho hạng “nhà nghề” ? Tôi nói như thế th́ anh ấy
bảo:”Cứ theo mấy “accords” chính mà “improviser”, sai đi đâu mà sợ !” Tôi
kéo một chiếc ghế ngồi cạnh, gắn “micro” vào cái giá dựng, hướng “micro” vào
thùng đàn và chờ cho Khánh Băng “ra tay” !
Đàn xong bản nhạc ấy th́ Khánh Băng vẫy tay cảm ơn mọi người vỗ tay tán
thưởng nồng nhiệt; (chả ai khiêu vũ trong lúc anh đàn). Anh quay qua bắt tay
tôi, nói khẽ:”Đấy ! Tôi đă bảo ! Có sao đâu !” Và anh cùng với mấy người bạn
chào mọi người, kéo nhau ra về.
Đấy là lần đầu tiên và duy nhất trong đời tôi gặp mặt nhạc sĩ Khánh Băng. Tôi
c̣n nhớ măi dáng dấp đặc biệt nghệ sĩ của ông vào cái đêm hôm đó. Từ đấy về sau,
cứ bao giờ có dịp nghe lại bản nhạc “A certain smile” th́ tôi chỉ liên tưởng đến
có mỗi hai nhân vật: Một là giọng hát của Johnny Mathis, và hai là nhạc sĩ
Khánh Băng với ngón đàn của ông vào một đêm cách đây đă thấm thóat trên 40 năm
có dư !
Thanh Trang
Nam Cali, cuối mùa Đông 04-05