Các báo vừa đưa tin nhạc sĩ Trần
Thiện Thanh, tức ca sĩ Nhật Trường, đă qua đời hôm 13 tháng 05, 2005 tại Nam
Cali.
Trở lại Hoa Kỳ đuợc ít lâu vào
giữa thập niên 90 th́ một ngày nọ tôi đă viết bài trên nhật báo Người Việt ở Nam
Cali. để tưởng niệm nhạc sĩ Y Vân mất ở bên nhà. (Cũng chỉ mới không lâu trước
đó tôi c̣n ngồi uống cà phê với anh Y Vân ở một quán quen mà tôi với anh ấy
thường hay lui tới chuyện văn nơi con đuờng ǵ đấy cắt ngang đuờng Trương Minh
Giảng, phía gần chợ TMG, lâu ngày rồi cũng chả c̣n nhớ, nhất là sau năm 75 , khi
mà các tên đuờng cứ thế bị thay đồi lung tung).
Mới có hơn một năm trước đây,
tôi vừa viết bài tưởng niệm nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn th́ gần như liền sau đó
lại lên máy chữ viết những ḍng tưởng nhớ nhạc Sĩ Nhật Bằng.
Và cũng vừa mới
đây thôi lại đến phiên nhạc sĩ Khánh Băng mất ở bên nhà, và tôi lại lên máy
chữ để gơ đôi ḍng tưởng niệm.
Riêng ngày (Lê Uyên ) Phương
(tên thật : Lê Văn
Lộc ) mất cũng ở Nam Cali th́ tiếc thay tôi lại hoàn toàn không biết ǵ tuy cả
hai bên đều cùng là dân của Nam Cali, nhưng sau đó tôi cũng đă có bài viết để
nhớ về (Lê Uyên ) Phương. Vụ đó tôi không biết tí ǵ là bởi bận rộn với công
việc hàng ngày tôi không có dịp theo rơi báo chí Việt Ngữ, và chủ yếu là bởi
ngày ấy tôi không có lư do ǵ để nghĩ là sẽ mất đi một người bạn một cách chóng
vánh như vậy cho đuợc. Bởi cũng chỉ trước đó có ít tháng th́ tôi t́nh cờ gặp lại
Lộc trong một tiệc cưới dưới vùng Orang County. Gặp lại tôi th́ Lộc –một “cố
nhân” của tôi ở Dalat- hớn hở nói: “Đây là số phone của em, c̣n anh cho em địa
chỉ để hôm nào nhất định em sẽ ghé thăm anh; lâu quá rồi !” Chả c̣n gặp lại
nhau bao giờ !
Hôm nay th́ lại vừa đuợc tin anh
Trần Thiện Thanh qua đời. Có lẽ việc ngần ấy con người trong giới âm nhạc mà tôi
quen biết người ta ra đi vĩnh viễn trong những năm tháng vừa qua, (chưa kể đến
số không ít bạn bè thân thích, người thân, các đồng nghiệp khi xưa), nó “ám” vào
trong tâm thức của riêng ḿnh hay thế nào mà trong mấy ngày qua, khi viết bài
hát “Hoa tàn trong gió” th́ khi không tôi lại đưa vào những lời lẽ mà xưa nay
tôi ít xử dụng đến khi sọan lời cho những bài hát của ḿnh. Bản tính tôi vốn lạc
quan, và những chuyện khổ đau nơi một kiếp người th́ xưa giờ tôi vẫn coi như một
thứ “lẽ đời”, chả có việc ǵ phải bận tâm cho lắm bởi cho dù ḿnh không nghĩ hay
t́m đến chúng th́ trước sau ǵ, sớm hay muộn, chúng cũng t́m đến “tự giới thiệu”
với ḿnh, cho dù ḿnh có muốn xa lánh hay xua đuổi chúng đến mấy đi nữa ! Vậy
th́ cái bài hát tôi vừa hoàn tất cách đây có đôi ngày đă có những câu như sau:
“Cành hoa đến với người tôi yêu
mến”
“Những cành hoa trong đời để làm
duyên”
“Đến ngày cuối, nhân gian thôi
muộn phiền”
“Nấm mộ xanh, hoa cạn nghĩa ân
t́nh !”
Và ở câu kết:
“Mùa hoa tới biết c̣n nhau chốn
này ?
”Tim rộn ràng dường chưa dứt cơn say”
“Ngày b́nh yên, đôi khi mưa giông
tới”
“Cuối con đuờng, lạnh lùng lá Thu
rơi ..!”
(Câu kết đuợc lập lại :“ Giấc mơ
nào chẳng là cánh hoa rơi ?”)
Không có ǵ thoải mái cho bằng
nhớ đến hoặc viết về những con người làm Văn Học Nghệ Thuật có tác phẩm ḿnh
thực sự yêu thích . Hôm nay viết đôi ḍng tưởng nhớ này về anh Trần Thiện
Thanh th́ cảm nghĩ của tôi là đúng như vậy ! Tôi sẽ không viết ǵ nhiều về cái
buồn của một sự mất mát . Anh TTT thua tôi hai tuổi, do đó ở vào lứa tuổi của
tôi và khi chứng kiến việc những người “trẻ” hơn ḿnh vội vă ra đi trước như vậy
th́ nếu bảo tôi “thản nhiên” hay “b́nh tâm” th́ chắc chắn không đúng, nhưng bảo
là “về mặt đó th́ ít nhiều ǵ đấy tôi cũng đă ngộ cái ư nghĩa của lẽ vô thường
rồi ..” th́ có nhẽ chính xác hơn !
Vào khoảng giữa thập niên 60 bỗng
nhiên các Đài Phát Thanh bên nhà hàng ngày đă rộ lên một lọat các bài theo tiết
điệu “Bolero” (có khi th́ người ta chơi theo “Rhumba” ) như: “Không bao giờ
ngăn cách”, “Đôi Ngả Đôi Ta”, “Đồn vắng chiều Xuân”, v.v.. Ai khác ra sao tôi
không biết, nhưng ngày ấy, nghe những bài hát đó th́ tôi không hề thấy chán !
Rồi cũng chả cần phải có những bản nhạc ấy trong tay tôi cũng đều thuộc ḷng. Dễ
thuộc quá: giai điệu đẹp đẽ, mạch lạc, có đầu có đuôi đàng hoàng, c̣n lời lẽ th́
hay ở chỗ dung dị, “văn vẻ” đấy thế nhưng không có cái kiểu làm dáng !
“Anh về
với em rồi mai lại đi …
Đuờng xa mang theo bao nhiêu t́nh ư ..
Viết tên người
yêu lên ba-lô nặng trĩu…
Đêm quân hành dừng chân đồi hoa tím..
Nhớ xưa đôi ḿnh
hẹn nhau mà sao sáng đâu bằng đôi mắt em ! “
(Không bao giờ ngăn cách)
Giai điệu đi kèm đă đẹp và đơn giản. C̣n lời lẽ th́ có vần có điệu, rơ ràng mạch
lạc ! (Đời con người ta ngắn ngủi, lại cũng c̣n trăm vạn thứ chuyện khác phải
làm, do đó Văn Học Nghệ Thuật đối với tôi là cái ǵ đẹp trong sự giản dị, mạch
lạc; tôi không thuộc môn phái “cầu kỳ bí hiểm” !)
Yêu thích một bài hát hay v́ nó
hay th́ đă đành, nhưng cạnh đó tất nhiên cũng c̣n những “cái ǵ đấy gắn bó” xét
về mặt kỷ niệm ! Vậy th́ ngày ấy tôi có cô bạn thân ! Rất thân ! Cô nàng thuộc
dân gốc chương tŕnh Pháp, xong Tú Tài th́ theo học ban Pháp Văn ở Đại Học Sư
Phạm tại Sàig̣n. Nàng hơn tôi một tuổi, bởi thế tôi c̣n ở năm thứ
Ba bên trường Luật th́ nàng đă tốt nghiệp Sư
Phạm và đuợc bổ nhiệm đi giảng dạy ở Long An. Những dịp cuối tuần nàng trở về
nhà ở Sàig̣n th́ hai bên cùng dung dăng dung dẻ với nhau. Một lần nàng về, ghé
nhà tôi th́ có đem theo bài hát “Đôi Ngả Đôi Ta” của Trần Thiện Thanh, trong có
mấy chữ nàng viết tặng tôi . Tôi nói tôi rất quen thuộc với bài ấy, thế nhưng :”Bộ
toa tính bỏ moa đi lấy chồng duới Long An hay sao mà khi không đang duyên-ta mặn
nộng như bấy nay mà lại có cái màn “Đôi Ngả Đôi Ta” như thế này ?” Nàng tươi
cười trấn an tôi, nói rằng :”Moa không tính lấy ai đâu, toa đừng có lo lắng cho
nó chóng già ! Ấy là bởi những ngày cuối tuần ra bến xe đ̣ Lục Tỉnh để trở xuống
Long Anh rồi ngồi trên xe xa thành phố dần th́ moa cứ nghĩ đến một tuần lễ ḿnh
xa nhau”.
Sau này nàng không lấy tôi làm
chồng th́ tôi nghĩ là cũng chí phải, bởi người ta có t́nh như thế mà ngày đó tôi
không viết bài hát nào tặng nàng, giúp nàng quên đi phần nào cái vụ
“Đôi Ngả Đôi Ta” đó, th́ tôi cho là ḿnh cũng tệ thật , và cũng là đáng đời nữa nếu như người
ta đi lấy người khác !
Cuối năm 68, sau khi tôi nhập ngũ
rồi đuợc lệnh lên giảng dạy trên Dalat th́ một ngày nọ cô bạn học từ nhiều năm ở
Luật lên thăm tôi. Sau hôm nàng về th́ tôi viết bài hát “T́nh Khúc mùa Đông” v́
nhớ nàng ! Bài hát có ư t́nh rất thành thật; bằng chứng là sau đó ít lâu th́
đôi bên kư văn tự kết nghĩa với nhau trọn đời, hay ít ra th́ cũng cho đến tận
ngày hôm nay ! Tôi chép tay bài hát, gửi về cho Mai Hương. Mai Hương đưa cho ban
nhạc của Nhật Trường (TTT) bên Đài Quân Đội. Mai Hương là người đầu tiên hát bài
này trong ban Nhật Trường ở Đài Quân Đội. Ông Anh Ngọc bên Đài Sàig̣n nghe đuợc;
bèn đem về hát trong ban Tiếng Nhạc Tâm T́nh của ông
(hoà âm do Nhật Bằng sọan
), và cứ thế những ca sĩ cả hai bên phía Đài QĐ và Đài Sàig̣n theo nhau hát !
Trước hết là chính Nhật Trường hát bài đó sau Mai Hương trong chương tŕnh phát
thanh của anh.
Một buổi sáng đẹp giời ở Dalat,
tôi đang bách bộ với hai người bạn đến chỗ
“Nhà Thủy Tạ” ven hồ Xuân Hương để
uống cà-phê và ngắm trời ngó nước với bóng những cành đào ven bờ th́ hai sinh
viên không thuộc lớp tôi giảng dạy chạy cái xe gắn máy hớt hải dừng lại bên
đuờng. Một cậu bước đến gần tôi, nói:”Thưa Giáo Sư, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh ở
Sàig̣n gửi Giáo Sư cái phong b́ này !” Phong b́ khá dày ! Có điều là dạo đó tôi
chưa quen biết ǵ anh TTT. Tôi cảm ơn người sinh viên, nhét phong b́ vào
túi-trong nơi áo “veste”, tiếp tục câu chuyện đang bỏ dở với hai anh bạn và tiếp
tục hướng đến nhà “Thủy Tạ” bên hồ. Đến nơi, ai nấy an vị, cà-phê đuợc nhà hàng
đem ra trong buổi sáng yên lành thanh vắng, tôi ṭ ṃ xé cái phong b́ lúc ban
năy ra xem. Thấy trước hết là một xấp tiền. Kế đó là một lá thư thu gọn trong
một trang giấy; nội dung :”Thưa anh Thanh Trang, tôi rất thích bài T́nh Khúc
Mùa Đông Của Anh. Đuợc biết anh c̣n bận công việc giảng dạy trên Dalat, chỉ thỉnh
thoảng mới có dịp về Sàig̣n, anh cho phép tôi đứng ra xuất bản bài hát của anh.
Hôm nào có dịp về Sàig̣n xin anh vui ḷng nhắn qua Mai Hương để tôi đến gặp anh
và cùng bàn với anh về những chi tiết cụ thể. Xin tạm gửi anh số tiền tạm ứng
trước !” Kư tên Trần Thiện Thanh. Chả thấy hợp đồng hợp điếc ǵ trong đó. Tôi
đếm số tiền. Hai anh bạn hỏi cho biết xem chuyện ǵ; tôi tóm tắt sự việc, và
nói:”Cái số tôi làm văn nghệ có sao tốt nó chiếu, cho nên cứ đuợc người khác
người ta lo cho ḿnh kiểu như thế này! Cái bài “Duyên Thề” th́ cũng tự anh Duy
Khánh liên lạc với tôi để đề nghị xin đuợc xuất bản là vậy “ ! Trong khi chờ
đợi, chả cần biết Ất-Giáp ǵ thêm, chỉ cần biết là có tạm tiền cà-phê cho
chừng một tháng với bạn bè !
Khoảng một tháng sau th́ tôi về
Sàig̣n thăm vợ mới cưới. Tôi lái xe đến nhà Mai Hương vừa để thăm hai vợ chồng
vừa để nhờ MH nhắn với Nhật Trường là tôi đang có mặt ở Sàig̣n. Một buổi sáng,
Trần Thiện Thanh lái cái xe “Simca 1000 “ đến nhà tôi. Đấy là lần đầu tiên hai
anh em có dịp quen biết nhau trực tiếp. Có điều là bắt tay chào hỏi nhau th́ cứ
như thể là hai người bạn cũ gặp lại nhau ! Vào thẳng ngay đề tài. Anh ấy hỏi tôi:
“ Anh thấy tôi giao cho Kha Thùy Châu vẽ bià, nhắm có đuợc hay không ? Tôi nghe
nói anh cũng c̣n thêm ngón vẽ, sao anh không vẽ luôn cái b́a bài hát cho tiện ?”
Tôi nói: “Tôi về đây có ít ngày như anh biết ! Làm ǵ đào đâu ra thời giờ để vẽ
vời ! Anh muốn giao cho ai vẽ b́a mà anh nhắm thấy đuợc th́ anh cứ việc làm !”
Trao đổi với nhau thêm ba điều bốn chuyện nữa, TTT rút rong túi ra một phong b́
không niêm phong, nói:”Gửi tạm anh thêm ít tiền-vặt gọi là, trong đó có cả phần
tác quyền của anh cho việc tôi hát và thu vào đĩa hát “. Tôi hỏi:”Đĩa hát hay
băng nhạc ?” Đáp:”đĩa hát !” Chả có hợp đồng hợp điếc ǵ giữa đôi bên. Anh Trần
Thiện Thanh anh ấy biết là truớc hết tôi không sống về “nghề” nhạc, và trước đấy
khi anh đề cập đến chuyện kư hợp đồng th́ tôi nói đơn giản: “Anh thấy cần làm
th́ tôi kư, c̣n riêng tôi th́ không thấy cần thiết. Anh em ta làm theo cái kiểu
Mỹ họ gọi là “Gentlemen’s agreement” !
Một tuần lễ sau tôi trở lên Dalat,
chả c̣n mấy bận tâm ǵ đến bài hát sắp đuợc xuất bản mà chỉ nghĩ đến mối quan
tâm chính là chồng làm việc một nơi, vợ làm việc một nẻo, và v́ là mới cưới cho
nên mười bài hát cũng chả có ư nghĩa ǵ chứ đừng nói là một ! Mà tương lai gần
th́ cũng c̣n chuyện gay go gấp bội phần so với cái khoảng cách hơn ba trăm cây
số giữa Sàig̣n và Dalat kia , bởi tôi đang tiến hành hoàn tất thủ tục để xuất
ngọai.
Ba tháng sau đấy, tôi lại có mặt ở
Sàig̣n để chuẩn bị lên đuờng rời khỏi nước. Lại một buổi, Trần Thiện Thanh lái
cái xe “Simca 1000” đến nhà tôi, ôm theo một xấp mấy chục bản lọai đặc biệt
của bài “T́nh Khúc mùa Đông” vừa mới in xong. H́nh b́a là do Kha Thùy Châu vẽ.
(Chả biết nhà họa sĩ nghĩ sao mà lại đi cho thêm mấy giọt nước mắt nơi cô gái
trên h́nh b́a. Trông ướt át ủy mị thế nào ấy!). Hôm lên máy bay rời phi trường
Tân Sơn Nhất th́ trong va-ly tôi chỉ đem theo bốn năm bản ǵ đấy của bài hát,
c̣n bao nhiêu th́ để lại ở nhà. (Qua đến
Washington D.C, một hôm gặp Khánh Ly th́ cô nàng nói: ”Anh ơi ! Cái bài T́nh Khúc mùa
Đông” của anh là họ yêu cầu tôi hát “mệt nghỉ” đấy anh à” ! Tôi cảm ơn công đức
của Khánh Ly và có kư tặng nàng một bản lọai “đặc biệt, có chữ kư
(đại khái )
của tác giả”! )
Trở về nước vào năm 73 th́ một
ngày đẹp giời tôi đuợc nghe bài hát “Mùa Đông Của
Anh” của Trần Thiện Thanh.
Ngày đầu tiên trực tiếp quen biết nhau th́ anh ấy tâm sự: “Bài T́nh Khúc mùa
Đông” của anh, tôi rất thích v́ nó hay th́ đă đành nhưng đồng thời nó c̣n gợi
nơi tôi một kỷ niệm khó quên ở Dalat “. Khi tôi nghe bài MĐCA của TTT th́ bài
hát đă đuợc phổ biến ở bên nhà trong thời gian tôi ở Hoa Kỳ. Trong bài hát có
câu:
“Anh xa em thật rồi mà chưa quên
mùi tóc ..”
Bài TKMĐ của tôi trước đó có câu
:
"Hôn tóc em nghe hồn ḿnh đắng cay !”
Những kỷ niệm dẫn đến những cảm
xúc tương tự dễ đưa con người ta đến với nhau chăng ?
Lại một ngày vào khoảng năm 1974,
Trần Thiện Thanh đi tŕnh diễn theo một đoàn văn nghệ hay đi theo việc riêng ǵ
đấy, tôi không nhớ rơ, và anh có mặt ở Dalat. Anh đến t́m tôi ở Viện Đại Học
Dalat nhưng nhằm lúc tôi không có giờ giảng nên anh để lại mấy chữ ở hộp thư của
tôi tại Viện, bên Phân Khoa Chính Trị Kinh Doanh, hẹn gặp nhau đêm hôm ấy ở
Khách Sạn “Duy Tân”, nơi có luôn cả cái “Bar Dancing”, ngay nơi đuờng Duy Tân,
truớc Nhà Đèn ! Tối đến tôi ghé đấy với vài người bạn. Tôi với Trần Thiện Thanh
gặp lại nhau đêm hôm đó, tay bắt mặt mừng. Anh lên sân khấu hát bài
“Mùa Đông Của Anh” thể theo lời tôi yêu cầu. Đấy là lần cuối cùng tôi gặp lại anh. Sau
đấy th́ “cuộc thế bể dâu” ra sao, ai nấy đều biết ! Sau này anh tái định cư ở
Nam Cali. th́ tuy tôi cũng là dân Nam Cali. nhưng thực tế là anh ở miệt Nam, tôi
ở miệt Bắc, và hơn nữa tôi làm việc trung b́nh mỗi ngày 16 tiếng, kể cả thứ Bảy
và Chủ Nhật nên thỉnh thoảng đôi bên chỉ có dịp chuyện văn qua loa với nhau bằng
điện thọai chứ không có dịp ngồi lại với nhau nhắc nhở chuyện xưa.
Những bài hát của TTT mà xưa nay
tôi vẫn yêu thích nhất là “Không bao giờ ngăn cách”, “Đôi
Ngả Đôi Ta”, “Đồn vắng
chiều Xuân” và “Khi người yêu tôi khóc”. Tôi rất thích giai điệu ở những bài
hát ấy .
Hôm nay ngồi vào đàn, tôi sọan
cái hoà âm và đàn bài “Đôi Ngả Đôi Ta” để nhớ anh ! Cô bạn gái ngày xưa tôi
quen và tặng tôi bài hát đó th́ đă “Đôi Ngả Đôi Ta” với tôi từ lâu rồi không nói
làm ǵ, nhưng biết đâu đuờng đời trăm nẻo vẫn có ngày c̣n cái duyên “tha
phương ngộ cố tri” với nhau, thế nhưng hôm nay đây th́ có hai người bạn văn nghệ
rơ ràng là “Đôi Ngả Đôi Ta”, không c̣n bao giờ gặp lại nơi cơi dương gian này
nữa !