hạc sĩ Lê Trọng Nguyễn vừa mất ngày 9 tháng 1 vừa qua . Nếu
đọc qua báo chí
họặc nghe các
Đài
phát thanh đưa
tin th́ thể nào muời lần như một ta cũng thấy nêu tên bài hát “Nắng Chiều”
đi kèm với tên
nguời vừa qua đời.
Ngày nhạc sĩ Văn
Cao mất th́ dù không cần phải nhắc
đến “Văn
Cao tác giả của Thiên Thai” phần lớn ai cũng biết. Hoặc
đối với Trịnh
Công Sơn th́ cũng vậy . Nhưng những tác giả như Lâm Tuyền, Ngọc Bích, ..khi qua
đời mà không ai
nhắc đến những
bài hát của các vị ấy th́ có lẽ rất nhiều nguời ở lứa tuổi duới 50
đều không biết
đến . Kể cả khi
nhắc lại tựa đề
những bài hát nổi tiếng một thời -v́ hay- của họ . Nhắc
đến “Lâm
Tuyền-tác-giả-của-“Lặng lẽ“” th́ mấy ai biết ? Hoặc ngay cả “Lâm Tuyền-“Tiếng
thời gian””, đối
với lứa duới 50 ! Với Ngọc Bích th́ họa chăng
phải nhắc đến
bài Tango “Mộng chiều Xuân” thiên hạ mới như sực nhớ ra một
điều ǵ ! C̣n
nếu nhắc “Trở về bến mơ“, “Lời hẹn xưa”, “Khúc nhạc chiều mơ”, những bài hát có
giai điệu thật
đẹp, thật trữ
t́nh, th́ e cũng lại hiếm nguời nhớ
đến .
Tôi nêu những điều
ở trên là bởi chúng có liên quan trực tiếp
đến Lê Trọng
Nguyễn với bài “Nắng chiều” của ông ! Trong một cuộc nói chuyện với Nguyễn Phúc
của Đài BBC
truớc đây, nhạc
sĩ LTN có nói rằng ông không khóai cái bài “Nắng chiều” cho lắm, tuy ngày viết
xong bài hát đó
th́ -v́ một lẽ riêng- ông rất hài ḷng ! Có cái ǵ
đấy mâu thuẫn chăng
? Không ! Ông giải thích, qua buổi “nói chuyện”
đó, là nguời ta
thay nhau hát bài NC, theo nhau nhắc
đến bài NC thời
ấy mà chả biết “cái con nguời tên Nguyễn
đó là ai cả“ !
Lại cũng một truờng hợp, khá phổ biến, khi mà “tác phẩm nổi tiếng hơn tác giả “!
Mà cũng v́ nguời thuởng ngọan chung chung, b́nh thuờng ngoài
đời chỉ quen với
“Nắng chiều” cho nên tác giả của nó lại thiệt tḥi thêm một phen ở chỗ là ít mấy
ai biết đến, nhớ
đến “Lá rơi bên
thềm (chung với Nguyễn Hiền), “Sao
đem”, “Bến giang
đầu”, “Cát biển”
(chung với Y Vân), “Chiều bên giáo
đuờng”, “Nhớ Thu
Hà-Nội“, “T́m nơi em “, v.v…
Trở lại truờng hợp của Văn
Cao, Trịnh Công Sơn là những tác giả có lợi thế hơn về mặt “name recognition” (dễ
nhận danh), nói theo kiểu nguời Mỹ! Phải chăng
chỉ do giá trị nơi các bài hát ? Không hẳn ! Văn
Cao không có những vụ như “Nhân Văn”,
“Giai Phẩm”; Trịnh Công Sơn không có những ư kiến
đối chọi của
nguời thương kẻ ghét về mặt quan
điểm hay lập
truờng này nọ trong suốt hơn 35 năm
th́ chửa chắc họ đă dễ có
đuợc “hào quang”
như nguời đời
vẫn gán cho ! Bằng chứng hiển nhiên là cố Nhạc Sĩ Dương Thiệu Tuớc há chẳng phải
là một cây đại
thụ trong Tân Nhạc VN, với những tác phẩm làm say
đắm ḷng nguời
một thời, khi những nhạc sĩ lứa TCS vẫn c̣n ở tuổi học tṛ ? Nhạc sĩ DTT mất
đi, mấy ai nhắc
đến, nhớ
đến ? Thời nay,
ngoài chợ nhạc với đầy
rẫy các CD, mấy ai thấy những bài hát của DTT ? Trong Văn
Học Nghệ Thuật, có thực tài là một chuyện, lại c̣n phải có ma lực của “quảng cáo”
duới nhiều dạng, trong
đó thị hiếu cùng các biến cố xoay quanh và gắn liền với cuộc
đời của các tác
giả là dạng then chốt, và thuờng th́ các tác giả cũng không có can dự trực tiếp
vào quá tŕnh tạo nên cái “hào quang“ cho chính ḿnh! Cứ tạm coi như “phần số“
của mỗi nguời nó như thế ! Có tài nhưng không sinh vào cái “giờ“
để
đuợc nổi danh
th́ cố mà chịu vậy!
Mấy tuần truớc đây,
có dịp chuyện văn với Quỳnh Giao th́ cô ấy cho biết
đă dự tính hát
một lọat các bài của Lê Trọng Nguyễn và Lâm Tuyền. Hai anh em trao
đổi với nhau là
bài nào nên chọn. Chẳng hạn như cô ấy nhắc
đến “Lá rơi bên
thềm” của LTN và “H́nh ảnh một buổi chiều” của LT. Hôm
đó th́ chỉ có
Lâm Tuyền đă là
nguời thiên cổ. Nay đến
phiên Lê Trọng Nguyễn cũng từ giă cơi
đời này luôn !
Ta c̣n lại đuợc những ai nào ? Ta c̣n các
nhạc sĩ lớp tiền bối như Văn
Giảng (tức Thông Đạt
của ”Ai về sông Tương),
Đăn Thọ (“Chiều tím”, “T́nh quê hương”), Nguyễn Hiền (“Ư Nhạc chiều”, “Về
đây anh”, “Anh
cho em mùa Xuân“, “Hoa buớm ngày xưa”, “T́m
đâu”, “Lá thư
gửi Mẹ“( Thơ của Thái Thủy), “Nhật Bằng” (“Thuyền trăng”,
“Bóng quê xưa” (chung với Xuân Tiên ), “Chiều tà”, “Sau lũy tre xanh”, “Thu ly
hương” (chung với Đăn
Thọ), Phạm Duy, Trịnh Văn
Ngân (“Chiến sĩ của ḷng em”, “Nguời
đưa thư
đă
đi qua”) …và ở
bên nhà: Hoàng Giác (“Ngày về“, “Mơ Hoa”, “Lỡ cũng
đàn”), Dzơan Mẫn
(“Biệt Ly”, “Gió xa khơi”, “Hương cố nhân”), Nguyễn Thiện Tơ (“Nhắn gió chiều”,
“Trên đuờng về“)
… Nhớ đến
đâu ghi
đến
đó; các vị nào
tôi quên nhắc tới xin niệm t́nh luợng thứ ! Một số vị, tôi phải nhắc
đến cả một lô
bài hát bởi tôi nhắm chừng là cũng chửa dễ ǵ nguời
đọc c̣n nhớ hết
! Nhắc lại với ḷng biết ơn, bởi cuộc
đời chúng ta,
hay ít ra cũng đối
với nguời yêu nhạc, không có những bài hát mà chúng ta từng yêu thích th́ cũng
đă mất
đi “hương vị“
không ít ! Có thể nói không sợ sai là không có các vị ấy trên
đời này th́ ta
cũng đă mất
đi không ít cái
thú vị, niềm vui trong cuộc sống.
Chỉ mới năm
truớc đây thôi,
gặp lại ông Lê Trọng Nguyễn ở nhà một nguời bạn chung; thấy ông vẫn c̣n khỏe .
Vẫn phi phèo điếu
thuốc là khi cùng nhau chuyện tṛ ngoài sân. Vào
đến trong nhà,
tôi ngồi vào cây đăn
piano, dạo một đọan
của bài “Lá rơi bên thềm, hỏi
đưa ông:”Có nhớ
ǵ không đấy?”
Ông lim dim dim nói: “cũng nhớ nhớ ..!” Tôi dạo một
đọan bài “Nhớ
Thu Hà-Nội”, cũng lại hỏi câu y như vừa lúc năy. Ông cũng lại lim dim trả lời
tương tự ! Làm tôi nhớ một
đêm cách
đây cũng
đă trên muời năm,
Ông Nguyễn Hiền ông ấy gọi phone hỏi:” Này, “toa” có nhớ phần lời bài “Đừng
quên” ngày xưa của “moa” không nhỉ ?” Hồi ấy ông
đang
rục rịch cho ra tuyển tập “Hoa buớm ngày xưa“ ! Những lúc như vậy, sao mà
tôi thương -theo cái nghĩa tŕu mến- các vị ấy như thế ! Có cái ngậm ngùi ǵ
đấy len lỏi, mà
chỉ những ai về già, đă
qua cái lứa 55-60 mới cảm nghiệm
đuợc khi nh́n
lại những chỗ thân quen với ḿnh !
Lại một buổi trưa cách
đây không lâu
lắm, đang ngồi ở
tiệm phở gà Nguyễn Huệ trên
đuờng Bolsa ( 1st
Street ) duới vùng Westminster - Santa Ana th́ một nguời luống tuổi ở ngoài buớc
vào, ngồi đối
diện với ḿnh ! Ông ta nh́n luớt qua tôi, và tôi cũng chỉ nh́n luớt qua ông.
Đến khi nh́n lại
lần thứ hai th́ tôi cẩn thận lấy cặp kính
đeo lên mắt, và
nhận ra chẳng ai khác hơn là ông “Nắng chiều” ! Tôi nói:” Ông ơi! Ông làm on
đeo kính lên cho
con nhờ với !” Bên kia nh́n kỹ lại nguời
đối diện và nở
nụ cười rất tươi ! Tôi hỏi:”Sao mà bà
đầm nhà ông lại
để ông
đi
đâu một ḿnh thế
này ?” Đáp:” Hai
vợ chồng xuống đây
thăm
đứa con gái mới
sanh; bà ấy c̣n ở đang
đó, tôi
đi kiếm
ăn một ḿnh”. Kế
đó là vừa
ăn phở vừa chuyện tṛ linh tinh . Lúc
chia tay th́ tất nhiên là vẫn theo thông lệ, hẹn gặp lại nhau một ngày
đẹp giời nào
đấy ở San
Gabriel nơi ông cu ngụ hoặc ở Covina nơi tôi thuờng trú !
Đấy là lần cuối
cùng tôi gặp lại ông Lê Trọng Nguyễn. Chả có triệu chứng ǵ, xét về mặt ngọai
h́nh nơi ông ngày hôm
đó, báo hiệu là ngày hôm nay ông
đă qua đời ! (Có
ai gặp một nguời trong tiệm phở,
ăn tô phở một
cách mạnh dạn và ngon lành, mà lại có thể h́nh dung là chỉ không lâu nữa sẽ
không c̣n bao giờ gặp lại v́ bệnh chứ không v́ tai nạn?)
Nhưng nói ǵ th́ nói, nhắc về một nhạc sĩ có thực tài mà không nói
đến chính những
bài hát của nguời ta th́ cũng như không . Nhưng
đề cập
đến một bài hát
mà không có bài hát đó
do một ai đấy
hát lên - ít nhất cũng qua một cái CD - th́ cũng lại như không ! Chẳng lẽ lại cứ
cái kiểu dùng chữ nghĩa tương
đối cụ thể
để nói về những
cái trừu tuợng mà khi nghe th́ mỗi nguời nhất thiết
đều nghe theo
một cách, qua những t́nh cảm cùng kỷ niệm riêng tư của chính ḿnh ? Chả lẽ vẫn
quanh quẩn với, kiểu như: những bài hát của LTN là theo phơng cách xưa (“Tôi là
một nguời xưa lắm anh à”, lời của LTN nói với phóng viên Nguyễn Phúc của
Đài BBC), khi
nói về t́nh yêu th́ chủ yếu là nói về t́nh nguời, về chữ T̀NH nhiều hơn là chính
nguời yêu cụ thể nào đấy
của ḿnh, mà tất cả là lồng trong khung cảnh của thiên nhiên, của
đời sống chung ?
Nguời đọc nào
xưa giờ vẫn có ḷng yêu thích những bài hát của Lê Trọng Nguyễn th́ tốt nhất là
nên t́m nghe lại những bài hát của ông ! Những bài khác ḱa, chứ không phải chỉ
có bài “Nắng chiều”, lạy Trời! Những bài thật hay khác nữa ḱa ! T́m nghe bài
“T́m nơi em”, chẳng hạn, trong CD “Một
đời tôi hát” của
Anh Ngọc để thấy
nét nhạc và lời ca như thể
đă từ một thế
giới nào khác vọng về, (như một bài Thánh ca), chứ không c̣n thuộc về thế giới
có một bến sông, có một ngơ ngách
đưa về một chốn
làng quê, có tí nắng chiều, và tất nhiên là có dáng “gầy gầy” của ai
đấy
đang
đứng
đón bên thềm ..
Nhạc của Lê Trọng Nguyễn
đẹp về giai
điệu. Lời hát
đẹp ở cái dung
dị của nó; không cầu kỳ bí hiểm, không có cái kiểu làm duyên làm dáng ! Phải chăng
v́ b́nh sinh ông vốn dĩ là một nguời hiền hoà, thẳng thắn, giản dị và rất khiêm
tốn ? Trong một lần ông chuyện văn với tôi,
đang
nói vu vơ về một đề
tài ǵ đấy, chợt
có câu này:“Tôi ngại nguời khác gọi tôi là nhạc sĩ lắm ! Cứ xem nơi các tác phẩm
của nguời khác, trong lănh vực âm nhạc Cổ
Điển chẳng hạn,
thấy ḿnh chưa là cái ǵ cả !” (Lần
đó tôi có nói là
tôi không đồng ư
với ông! Tôi nói rằng âm nhạc thuộc phạm trù Văn
Hóa, mà Văn Hóa
th́ đi
đôi với từng dân
tộc. Là nguời làm văn
học nghệ thuật th́ nếu như ông tạo dựng cái hay cái
đẹp cho những
con nguời có gốc gác nơi cùng quê hương
đất nuớc với ông
th́ cái đó mới
đáng kể. Bảo
nhạc Cổ Điển Tây
Phương là chuẩn mực của Nghệ Thuật Âm Nhạc th́,
đối với nguời
Việt Nam đúng là
nguời Việt Nam, chẳng khác ǵ như bảo rằng
đĩa bánh bèo
không quy mô, ngon lành như một
đĩa “Pizza” của
Ư! Lần đó nghe
tôi nói thế th́ ông tóet miệng cuời cái cuời dân giă và
đôn hậu mà những
ai có dịp gần ông hẳn phải biết !)
Cũng trong buổi “nói chuyện” với Nguyễn Phúc của
Đài BBC ông có
nói đại ư thế
này: “Khi tập tễnh sáng tác th́ ḿnh viết lách câu nhạc sao cho ra vẻ cầu kỳ
phức tạp, thế nhưng có học hỏi thêm rồi có sáng tác thêm th́ mới nh́n ra sự thể
là làm sao cho hay nhưng cho thật giản dị th́ mói là
điều khó “!
Thuở nay tôi yêu thích những bài hát của Lê Trọng Nguyễn th́ cũng không ngoài
những chuẩn mực do chính ông
đă tự
đề ra cho ḿnh
như vừa nhắc lại ở trên!
“C̣n ǵ nữa ? Ngoài trời sao úa rồi ..!” (“Sao
Đêm” của Lê
Trọng Nguyễn)
Thanh Trang
Nam California, mùa
Đông